Giảm giá!
Van-Hoc-Phat giao-Vietnam

Văn học Phật giáo Việt Nam-Một hướng tiếp cận

99,000 VNĐ 79,000 VNĐ

Văn học Phật giáo Việt Nam Một hướng tiếp cận của Thích Hạnh Tuệ là công trình nghiên cứu văn học Phật giáo Việt Nam bao gồm nhiều bài viết (gần 20 bài) chuyên sâu, thể hiện trải nghiệm về hành trình khám phá thế giới văn học từ điểm nhìn Thi pháp thơ thiền, từ cảm hứng sáng tác từ cội nguồn tâm. Nội dung mà tác giả phản ánh, đối tượng của văn học cũng xuất phát từ thế giới tâm, thế giới chứng ngộ của đích đến là giác ngộ và giải thoát thông qua sự khảo sát về tác giả, tác phẩm văn học nổi tiếng của nền văn học Phật giáo nước nhà.

Với nhan đề mà tác giả đặt tên Văn học Phật giáo Việt NamMột hướng tiếp cận theo thiển ý chúng tôi cảm thụ, có thể lý giải theo công án cùa Phật Hoàng Trần Nhân Tông trình bày trong buối tham thiền tại chùa Sùng Nghiêm là “Mỗi lần nêu ra là một lần mới”. Thật là có ích cho nhũng ai bước đầu tiếp cận văn học Phật giáo Việt Nam, và cũng có ý nghĩa nhất định trong sự nỗ lực góp phần thêm một tiếng nói, thêm một sự suy gẫm về huớng tiếp cận văn học Phật giáo nước nhà.

Hy vọng bạn đọc có một sự thưởng thức tuyệt vời về vườn hoa Văn học Phật giáo Việt Nam với hương vị mới, cái nhìn mới từ sự nỗ lực gieo trồng, chăm sóc, tận hưởng trong tinh túy vườn Thiền mà tác giả dày công tạo dựng.

Vạn Hạnh, ngày 8 tháng 4 năm 2018- Thượng tọa Tiến sĩ Thích Phước Đạt Phó Viện trưởng HVPGVN tại TP HCM

Giám đốc Trung tâm Văn Học Phật Giáo -Viện Nghiên cứu Phật học VN

còn 4 hàng

Mô tả

Lời giớl thiệu

Buớc vào thế giới văn chương, ngay từ thuở hồng hoang, người ta đã xác định đó là sự thực thi một cuộc hành trình khám phá những nét đẹp trong thiên nhiên để làm ký hiệu hoặc biểu tượng để truyền thông tư tưởng hay cảm thức cho nhau. Băng qua sự thăng trầm của từng thời kỳ lịch sử, bằng sự trải nghiệm hiện thực sinh động, nhân loại đã hình thành nhũng nền văn học khác nhau để đáp ứng nhu cầu cảm thụ văn chương của con người. Với mục đích biểu đạt giá trị chân thiện mỹ thông qua nghệ thuật ngôn từ, xuất phát từ nhũng cảm hứng sáng tác khác nhau, ngày nay văn học vừa là một ngành khoa học, vừa là nơi thể nghiệm cho những giá trị ấy, như một sự kết hợp giữa minh triết và một vẻ đẹp ngôn từ.

Trong ý nghĩa đó, văn học Phật giáo ra đời đuợc khởi nguyên từ khi đức Phật thành đạo, chuyển bánh xe pháp, tuyên thuyết giáo hóa trong suốt 49 năm, để rồi trải qua các thời kỳ kết tập, lời dạy của Ngài mới đúc kết thành văn bản, gọi là Tam tạng kinh điển được diễn giải qua 12 thể loại như: Trường hàng, trùng tụng, thọ ký, câu khởi vô vấn tự thuyết, nhân duyên, thí dụ, bổn sự, bổn sanh, phương quảng, vị tằng hữu, luận nghị. Đây chính là cơ sở, cội nguồn cho các bậc thánh, các đệ tử chân truyền, các vị xuất gia, tại gia sau này, trong tiến trình thực chứng tâm linh, đã khơi nguồn cảm hứng sáng tác và tựu thành những tác phẩm văn học tuyệt tác. Và ngay cả những thi nhân, văn sĩ, giới trí thức, bình dân đều yêu mến, cảm tình với đạo Phật cũng rung cảm và đễ lại các tác phẩm văn chuơng nghệ thuật đi vào lòng nguời khi diễn bày về cái đẹp tinh túy của Phật giáo.

Và như thế, văn học Phật giáo là nền văn học hết sức phong phú về nội dung phản ánh và phương thức truyền đạt về nghệ thuật ngôn ngữ, xuất phát từ sự trải nghiệm tâm linh, thăng chứng tuệ giác trong tiến trình nhận chân sự thật khổ đau và con đường dẫn đến sự diệt khổ cùa mỗi cá nhân, hành giả. Tâm trở thành chủ thể sáng tác và đối tượng phản ánh văn học trong thế giới hiện thực đầy sinh động, đa sắc màu, đa diện trong chiều hướng vượt thoát gông cùm, hệ lụy bức bách thống khổ, để rồi vươn tới chân trời tự do của thế giới siêu nghiệm, chân như thanh tịnh nhiệm mầu với tuệ giác thăng chứng.

Có thể nói đặc trưng của văn học Phật giáo là tính duyên khởi, tự tánh là không, là vô ngả. Chính nhờ các thuộc tính này mà văn học Phật giáo vượt qua giới hạn hai đầu của thế giới “bất sanh, bất diệt; bất khứ, bất lai; bất thường, bất đoạn; bất nhất và bất dị” mà Long Thọ Tổ sư từng tuyên bổ. Đó cũng là câu trả lời cho câu hỏi vì sao mỗi cá nhân hiện hữu ở đời cần nhìn thấu đạt về sự thật bản chất của cuộc đời, ý nghĩa đích thực của sự sống trong thế giới vạn hữu này: “Nhân duyên sở sanh pháp, Ngã thuyết tức thị Không, Diệc danh thị giả danh, Diệc danh trung đạo nghĩa” (Các pháp do duyên sinh/ Ta gọi chúng là không/ Cũng gọi là giả danh/ Cũng gọi là trung dạo” (Trung Quán Iuận).

Chính con đường Trung đạo này đã làm cho nền văn học Phật giáo nói chung, văn học Phật giáo Việt Nam nói riêng thăng hoa, vượt qua không gian vô tận, thời gian vô cùng, siêu việt lên cả ngôn ngữ, đích thực cuối cùng là giác ngộ và giải thoát. Cái ấy nhà thiền gọi là: “Ngôn ngữ đạo đoạn, Tâm hành xử diệt. Trực chỉ chân tâm, kiến tánh thành Phật”. (Cắt đứt con đuờng ngôn ngữ/ Dập tắt vùng suy tư/ Đi thẳng vào chân tâm/ Thấy được bản tính (để) thành Phật (giác ngộ)) Đọc các phẫm văn học Phật giáo Ấn Độ, Trung Hoa và ngay cả Việt Nam như Lý hoặc luận của Mâu Tử (thế kỷ 11), Lục độ tập kinh của Khuơng Tăng Hội (thể kỷ III, Khóa hư lục của Trần Thái Tông (thế kỷ XIII), Tuệ Trung Thượng sĩ của Tuệ Trung (thế kỷ XIII), cũng như các sáng tác thơ văn của các thiền sư, thiền gia, cư sĩ, nhà nho ngộ đạo sẽ cho chủng ta một cái nhìn, một cách tiếp cận văn học Phật giáo như thế.

Văn học Phật giáo Việt Nam Một hướng tiếp cận của Thích Hạnh Tuệ là công trình nghiên cứu văn học Phật giáo Việt Nam bao gồm nhiều bài viết (gần 20 bài) chuyên sâu, thể hiện trải nghiệm về hành trình khám phá thế giới văn học từ điểm nhìn Thi pháp thơ thiền, từ cảm hứng sáng tác từ cội nguồn tâm. Nội dung mà tác giả phản ánh, đối tượng của văn học cũng xuất phát từ thế giới tâm, thế giới chứng ngộ của đích đến là giác ngộ và giải thoát thông qua sự khảo sát về tác giả, tác phẩm văn học nổi tiếng của nền văn học Phật giáo nước nhà.

Với nhan đề mà tác giả đặt tên Văn học Phật giáo Việt NamMột hướng tiếp cận theo thiển ý chúng tôi cảm thụ, có thể lý giải theo công án cùa Phật Hoàng Trần Nhân Tông trình bày trong buổi tham thiền tại chùa Sùng Nghiêm là “Mỗi lần nêu ra là một lần mới”. Thật là có ích cho nhũng ai bước đầu tiếp cận văn học Phật giáo Việt Nam, và cũng có ý nghĩa nhất định trong sự nỗ lực góp phần thêm một tiếng nói, thêm một sự suy gẫm về huớng tiếp cận văn học Phật giáo nước nhà.

Hy vọng bạn đọc có một sự thưởng thức tuyệt vời về vườn hoa Văn học Phật giáo Việt Nam với hương vị mới, cái nhìn mới từ sự nỗ lực gieo trồng, chăm sóc, tận hưởng trong tinh túy vườn Thiền mà tác giả dày công tạo dựng.

Trận trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Vạn Hạnh, ngày 8 tháng 4 năm 2018- Thượng tọa Tiến sĩ Thích Phước Đạt Phó Viện trưởng HVPGVN tại TP HCM

Giám đốc Trung tâm Văn Học Phật Giáo -Viện Nghiên cứu Phật học VN

MỤC LỤC

1. Thi pháp thơ Thiền
2. Tuyệt tác đích thực của văn học Phật giáo
3. Ý nghĩa vô vị chân nhân trong thơ Thiền Lý Trần
4. Thử bàn về bố cục của Khóa hư kinh
5. Tính phổ biến trong Khuyến phát Bồ Đề tâm của Trần Thái Tông
6. Quan điểm niệm Phật giải thoát của vua Trấn Thái Tông
7. Thiền khách với mùa xuân
8. Chất Phật trong Quốc âm thi tập cùa Nguyễn Trải
9. Cảm nhận về cái đẹp của nhà Phật qua bài thơ Hưng Long tự tặng Liên lão Thiền sư trong Hoàng Hoa đồ phả của Ngô Thì Nhậm
10. Tinh thần vô ngã vị tha trong văn học Phật giáo Việt Nam
11. Vấn đề thể loại luận thuyết và ngôn ngữ nghệ thuật trong Trúc Lâm tông chỉ nguyên thanh
12. Suy nghĩ về Tam tổ Huyền Quang với sự hưng suy của Phật giáo Trúc Lâm đời Trần
13. Cảm hứng ngộ Thiền của các tác giả trong văn học Phật giáo Việt Nam
14. Nền minh triết sống trong Cư trần lạc đạo của Phật Hoàng Trần Nhân Tông
15. Góp một tiếng nói về cội nguồn, sự dung hợp và tiếp biến của tư tưởng Tam giáo (Trường hợp Việt Nam so với Trung Hoa).
16. Quan niệm về sinh tử của các thiền sư thi sĩ Việt Nam
17. Tâm trong văn học Phật giáo

 

 

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Chỉ những khách hàng đã đăng nhập và mua sản phẩm này mới có thể đưa ra đánh giá.

Có thể bạn thích…

RSS
Follow by Email
Facebook
Facebook
Google+
http://nhasachphatgiao.com/shop/nghien-cuu-khao-luan/van-hoc-phat-giao-viet-nam-mot-huong-tiep-can">