Giảm giá!

Nhật ký sen trắng

65,000 VNĐ 52,000 VNĐ

Tác giả: Cao Huy Thuần

Nhà xuất bản: NXB Trẻ

Chuyện kể cho tuổi 15 và phụ huynh

Quyển sách mỏng này ”nghị luận luân lý” chung quanh 15 đề tài và 15 câu chuyện tiền thân của đức Phật mà tác giả kể lại thế nào cho hợp với đạo đức của mọi gia đình không phân biệt tín ngưỡng. Với tâm hồn Việt Nam, tác giả tin rằng bất cứ ai đọc cũng nghĩ rằng tác giả không nói gì khác hơn đạo đức Việt Nam.

Chúng ta cứ mãi than phiền Đạo đức suy đồi trong xã hội ngày nay. Có nên nhắc lại, nhắc hoài, thà thắp môt cây diêm bé hơn là ngồi mà nguyền rủa bóng tối?

 

còn 5 hàng

Mô tả


Thư gửi các em

Học mà chơi: đó là mục đích của quyển sách nhỏ này. Trước hết là học. Về mục này. tác giả muốn kể cho các em một kỷ niệm riêng. Từ nhỏ cho đến lớp Đệ Ngũ (lớp 8 bây giờ), cậu học sinh là tác giả lúc ấy luôn luôn đứng đầu lớp về môn văn. Bài luận nào cũng được thầy khen, lắm khi được đem đọc cho cả lớp. Đến năm Đệ Tứ (lớp 9 bây giờ ), cậu bỗng khựng lại và khám phá ra rằng mình dốt văn. Cho đến năm đó, làm luận chỉ là tả tình, tả cảnh. Viết văn trôi chảy, trau chuốt, thế là quá đạt tiêu chuẩn rồi. Đến Đệ Tứ, học sinh bắt đầu phải làm “nghị luận luân lý” theo đúng chương trình của Pháp. Tiếng Pháp gọi môn đó là dissertation morale. Bài luận đầu tiên mà cậu học sinh khốn khổ là tác giả hồi đó phải làm trong lớp có đề tài như sau: “Có người nói: “Hoa hồng nào cũng có gai”. Người khác lại nói: “May thay, trên gai có hoa hồng”. Trò nghĩ thế nào?”. Chết tôi! Nào tôi có nghĩ gì được đâu! Có bao giờ tôi suy nghĩ đâu mà hỏi tôi nghĩ gì? Bao nhiêu vốn liếng thâu nạp được, nào tả tình, nào tả cảnh lâm ly, điệu nghệ, chẳng giúp gì được cho ngòi bút. Đầu trống rỗng trước trang giấy trắng. Kinh hoàng! Bởi vì “nghị luận” đòi hỏi phải có ý. Mà có ai dạy tôi đào bới ý ra như thế nào đâu? Các sách tôi đọc toàn là truyện và tiểu thuyết. Mà tiểu thuyết thì đâu có thiên về lý luận?

Kỷ niệm ấy theo đuổi tôi suốt đời, cho đến bây giờ và quyển sách này là cách tôi gửi thương cảm về cho cậu học sinh Đệ Tứ ngày xưa. Tôi muốn giúp cậu làm bài “nghị luận luân lý”. Tôi nói với cậu: Học văn không phải là học bài mẫu mà là học cách suy nghĩ, cách nhìn vấn đề, cách làm bật ý tưởng ra khỏi đầu, cách diễn đạt chặt chẽ, cách cụ thể hóa một vấn đề trừu tượng, cách nắm vấn đề và xoay quanh vấn đề như xay lúa để hạt thóc nhả ra hạt gạo. Học văn chính là để mở cái đầu suy luận, giúp cái đầu mở ra cho các môn khác, kể cả toán, kể cả khoa học.

Nhưng quyển sách này không có tham vọng dạy, chỉ có tham vọng chơi. Chơi như Sen Trắng chơi với bạn bè trong nhóm. Cô ấy chơi như thế này: chọn một chuyện thật là giản dị, giản dị như chuyện đời xưa kể cho trẻ em, rồi từ chuyện giản dị dễ hiểu ấy nhìn ra vấn đề gì nằm sâu ở bên trong, và bàn luận chung quanh vấn đề đó. Tất nhiên, ở tuổi của các cô ấy, từ 13 đến 15 tuổi, các cô chỉ có thể suy nghĩ đến mức ấy thôi, các cô chỉ mới tập tễnh chơi với cái đầu mở ra của mình. Nhưng giá như cậu học sinh khốn khổ ngày xưa được chơi với các cô ấy thì cậu đâu có đến nỗi kinh hoàng trước trang giấy trắng mênh mông!

Như vậy là chơi mà học. Nhưng học mà vui. Vui, vì chẳng ai dạy ai, tự mình tìm học, tự mình dạy mình. Đây là bạn bè cùng dạy nhau, cùng học với . Và cùng chơi!

Bây giờ, tác giả xin nói với ba mẹ các em một câu. Thế hệ của tác giả bắt chước chương trình Pháp Dissertation morale vào lớp Đệ Tứ, quả thực người ta đã làm một việc rất đúng. Ở cái tuổi ấy, suy luận mà không mở ra thì con em của quý vị không tiến xa được trên đường học vấn cũng như trên đường sự nghiệp, học bắt đầu từ tuổi này chứ không phải đợi đến khi lên đại học, bởi vì triết học bắt đầu là đặt vấn đề.

Tò mò khoa học cũng nẩy mầm từ tuổi ấy, bởi vì từ tuổi ấy cái đầu dậy lên câu hỏi vì sao. Cũng vậy, ở cái tuổi ấy, nếu các em không biết suy nghĩ về những vãn đề đạo đức thì không biết đến bao giờ các em mới hiểu được thế nào là ”học để làm người”. Phải chăng ở cái tuổi ấy, gỉa đinh nào cũng lo ngại cái quyến rũ của ma túy, xì ke? Của bạn xấu bè ác?

Quyển sách mỏng này ”nghị luận luân lý” chung quanh 15 đề tài và 15 câu chuyện tiền thân của đức Phật mà tác giả kể lại thế nào cho hợp với đạo đức của mọi gia đình không phân biệt tín ngưỡng. Với tâm hồn Việt Nam, tác giả tin rằng bất cứ ai đọc cũng nghĩ rằng tác giả không nói gì khác hơn đạo đức Việt Nam.

Chúng ta cứ mãi than phiền Đạo đức suy đồi trong xã hội ngày nay. Có nên nhắc lại, nhắc hoài, thà thắp môt cây diêm bé hơn là ngồi mà nguyền rủa bóng tối?

CAO HUY THUẦN

0

1 đánh giá cho Nhật ký sen trắng

  1. nhasach

    Trích thêm lời giới thiệu trong sách của Bùi Văn Nam Sơn

    Cho lòng tôi theo ghé…

    Anh mười lăm:
    Chân non dại ngập ngừng từng bước nhẹ
    Tim run run trăm tình cảm rụt rè
    Tuổi mười lăm gấp sách lại, đứng nghe
    Lòng mới mở giữa tay đời ấm áp… (Huy Cận)

    Chị mười sáu:
    Ôi em mười sáu, trăng mười sáu
    Áo lụa phơi buồn sân gió xưa… (Trần Dạ Từ)

    Và nàng/chàng mười bảy:
    Tuổi mười bảy bây giờ lên gấp gảy
    Hồn vu vơ tội ấy ở mây đèo… (Bùi Giáng)

    Vu vơ buồn? Bâng khuâng nhớ? Những “xôn xao thầm lặng”? Những thổn thức đầu đời? Những trở trăn không lời đáp? Ôi, tuổi hoa niên không bao giờ có lỗi! Tội ấy ở mây đèo!

    Nhưng bạn thân mến ơi! Rồi sẽ vào tuổi mười tám “hồn quay trong gió bão”, không tránh khỏi và không bao giờ có lại! “Tuổi của lý trí” (l’âge de raison) như người Pháp nói. Rồi sẽ đối diện với muôn vàn câu hỏi, bình thường hay trầm trọng. Có thể có những lời khuyên bảo, những “nhà tư vấn” thiên thần hay ác quỷ, nhưng không có ai thay ta để chọn lựa, quyết định, chối từ hay chấp nhận. Giữa dòng đời cuộn sóng, bạn sẽ tự mình nắm lấy tay chèo.

    Thật ra, “tuổi của lý trí” đâu phải bắt đầu một cách “máy móc” ở tuổi đôi chín! Nó bắt đầu sớm hơn thế nhiều, như những nghiên cứu mới nhất đã cho thấy. Chẳng phải ngẫu nhiên khi ở (rất) nhiều nước, người ta dạy, chơi và học triết học (ôi, từ đáng sợ và đáng yêu!) ngay từ giữa những năm cấp…1 (nếu không tin, xin thử “gõ” mấy từ “philosophy for children” trong máy tính). Đâu phải “gạo” triết để sớm thành bà (ông) cụ non! Chơi và vui thôi mà! Nhưng bổ ích bất ngờ: tập dùng ngôn ngữ cho chuẩn xác, tập hình thành một số khái niệm, tập thói quen lập luận cho có lý lẽ, tập trao đổi ý kiến và biết tôn trọng ý kiến người khác. Bạn có thể học kém một số môn, nhưng trong giờ “chơi triết”, bạn có thể lấy lại sự tự tin và… ánh mắt thiện cảm của bạn bè, thầy cô giáo. Quan trọng hơn hết, bạn thấy cuộc đời thật lạ lùng, thú vị, với muôn nẻo quanh co khiến ta biết kiệm lời và nhẹ gót…

    Bạn thân mến ơi, Nhật ký sen trắng là một “hành trình” như thế đó! Là nhịp đập của một người bạn cùng lứa tuổi, được ghi lại bằng tâm tình sâu lắng của một người anh, được trao tặng tận tay bạn với nụ cười hóm hỉnh, hiền minh của một người thầy.

    Tôi còn biết nói gì ngoài lòng thương mến, biết ơn và cảm phục tác giả? Tôi viết vui nhưng không đùa khi nhận được tin Nhật ký sen trắng vừa hoàn tất: “Nam mô Vô Lượng Phương Tiện Lực Bồ Tát!”

    Người bạn nhỏ! Cho lòng tôi theo ghé
    Không có gì có thể vuốt ve hơn!
    Bạn biết bài thơ Tựu trường này của Huy Cận chứ?

    Bùi Văn Nam Sơn

Chỉ những khách hàng đã đăng nhập và mua sản phẩm này mới có thể đưa ra đánh giá.